“Liễu... Liễu tiền bối...” Nàng khó nhọc cất lời, giọng run run, “Đa tạ tiền bối cứu mạng...”
Liễu Mi Trinh bước tới đỡ lấy nàng, dịu giọng nói: “Thượng Quan cô nương, không cần đa lễ. Giữa ta và ngươi, hà tất phải khách sáo như thế?”
Nàng lấy ra hai viên đan dược, một viên đút vào miệng Thượng Quan Hồng Ngọc, một viên cho Tiên Ngọc đang hôn mê dùng.
Đan dược vào bụng, dược lực nhanh chóng tan ra, sắc mặt Thượng Quan Hồng Ngọc hơi khá hơn đôi chút. Tiên Ngọc cũng khẽ rên lên một tiếng, chậm rãi tỉnh lại.




